Đóng lại!  Bạn chưa là thành viên của Blog 12B TVT. Hãy click vào đây để đăng ký làm thành viên và tham gia viết bài nhé!

Đám tang Hoa Hồng !

[ 2009-07-07 10:02:17 | Tác giả: bvl91 ]
Cỡ chữ: Lớn | Bình thường | Nhỏ

. Năm mười bảy tuổi, tôi đánh dấu thời kì bắt-đầu-bằng-người-lớn từ cái ngày nhận ra rằng tôi… “iêu” Tiên, cô bạn dễ thương nhất lớp.
Tôi không biết mình thích bạn ấy từ khi nào. Mà cũng chẳng cần thiết khi mỗi ngày không có niềm hạnh phúc nào bằng việc ngồi từ góc bàn phía bên phải gần cửa sổ lén nhìn lên phía bàn trên của Tiên, chăm chú quan sát từng làn gió nhẹ mơn man làn tóc ấy, hay đôi khi chỉ một cái chun mũi nhè nhẹ của Tiên cũng làm tôi phải bật cười.
Tiên không học giỏi, thậm chí còn hơi... dốt nữa, nhưng bù lại, bạn ấy có một nụ cười dễ thương, dáng người cao ráo. Tôi không biết mình giữ trong lòng mối tình lặng thầm ấy trong bao nhiêu lâu, chỉ nhớ rằng đến tháng mười, ngày hai mươi, tôi quyết định một việc trọng đại: Bày tỏ với Tiên!
2. Trúc là bạn thân từ nhỏ của tôi. Một cô gái không có gì nổi trội với mái tóc suôn dài, và giọng nói thủ thỉ rất dịu dàng. Tôi thân với Trúc từ lúc hai đứa còn mặc quần lỏng chun lội mưa tắm trước sân nhà chung.
Lớn lên rồi, giữa chúng tôi hình thành một mối quan hệ bạn bè dai dẳng kì lạ. Trúc càng lớn càng ít nói, bao giờ cũng là người lắng nghe những câu chuyện thiên thu bất tận của tôi, một “người nghe” kiên nhẫn và không bao giờ phật lòng khi tôi lỡ… kể xấu ai, hay thậm chí vẫn vui vẻ ăn chung một que kem với nhau.

Trúc là người luôn ở bên tôi lúc tôi vui cũng như buồn...

Khoảng thời gian gần đây, Tiên chính là chủ đề trong hầu hết những cuộc tán gẫu của chúng tôi. Nội dung thường xoay quanh thường là: “Hôm nay Tiên làm gì?”, “mặc đồ ra sao?”, “nói cười cùng ai?” và bao giờ cũng vậy, kết thúc câu chuyện Trúc luôn động viên tôi gìn giữ một tình cảm ngọt ngào với cô bạn nổi tiếng đó.
Tôi đã chuẩn bị món quà, bộ quần áo tươm tất, cùng lời thổ lộ tình cảm với người con gái mà tôi yêu thương, làm tôi bắt đầu có những suy nghĩ vẩn vơ rượt đuổi nhau trong tâm trí.
Một ngày, như mọi lần chúng tôi ngồi bên nhau, Trúc khẽ khàng hỏi:
- Vì sao cậu thích Tiên?
+ Chịu! – Tôi nghĩ, rồi lắc đầu đáp.
Bởi quả thật, tôi không lấy ra được lý do nào. Vì sao ư? Vì Tiên đẹp. Vì Tiên nổi bật. Vì Tiên là “hoa khôi” của trường. blah blah… Có đến n lý do tương tự vậy. Dẫu rằng tôi biết tỏng cái câu “never judge a book by its cover” nhưng không thể phủ nhận một điều chính vẻ đẹp của Tiên là điều đầu tiên làm tôi xao xuyên ngay lúc gặp mặt.
3. Hôm nay là một ngày trọng đại của trọng đại. Tôi dắt xe đạp ra khỏi nhà từ sớm tinh mơ. Buổi sáng, sương còn phủ một màu trắng ngọt ngào trên từng con phố. Tôi hít căng lồng ngực. Trong lòng dâng lên một niềm hạnh phúc lâng lâng.
Tôi đến khu chợ sớm, lao thẳng vào khu hàng hoa, chọn một bó hoa hồng đỏ thắm, gói nó trong một tờ giấy bọc màu xanh lá cây và tiến đến trường. Trong đầu loạn lên những kế hoạch đã được lên sẵn từ tối qua, tôi đến trường với sự hồi hộp kỳ lạ.
Sáng hôm nay, là ngày hai mươi tháng mười, một cái cớ hoàn hảo để tôi dành tặng cho người yêu quý của mình những bông đẹp nhất. Đúng như tôi dự đoán, hôm nay đến lượt Tiên trực nhật. Tôi tiến đến chỗ Tiên, trút hết những can đảm dồn nén của mình để chìa bó hoa ra.
Không phải là nụ cười bẽn lẽn mà Tiên hay cười với cánh nam sinh, cũng chẳng phải ánh mắt ngạc nhiên chất ngất hạnh phúc. “Ý ông là sao?” Tiên nhìn tôi, hất mặt hỏi. Điều này trái với những gì tôi hình dung.
“Là… là… hai mươi tháng mười, mình tặng cậu”. Khó khăn lắm, tôi mới lắp bắp thành lời. Hai bàn tay bỗng ướt rượt mồ hôi.
“Mình… mình rất mến Tiên.” Tôi đỏ mặt khi nói ra tròn trịa câu ấy. Cuối cùng tôi đã nói được. Bụng tôi đánh lô tô mong chờ câu trả lời, lòng vẫn ngập tràn hy vọng. “Liệu bạn có nhận được không?”
Tiên nghĩ gì một chốc rồi xua tay: “Xin lỗi, tui không nhận được”

“Tui không thích ông!”
Tôi có cảm giác hàng trăm mảnh kim loại đang cứa vào ruột gan mình. Bẽ bàng, tôi cố gắng nói: “Vậy thì cứ nhận, xem như quà của một người bạn cùng lớp thôi, được không Tiên?”
Tiên cầm bó hoa, thả bên cạnh bàn. Không hề có tiếng cám ơn nào. Tiên cầm chổi tiếp tục công việc của mình. Tiếng loạt xoạt cất lên khiến tôi hiểu mình không còn được chào đón nữa. Nỗi xấu hổ dâng đầy từ lồng ngực đến cổ. Tôi vụt chạy.

... nhưng tôi thích Tiên, cô bé xinh nổi tiếng của lớp...
4. Cả ngày hôm đó, tôi như kẻ mất hồn. Mắt lơ đãng nhìn nơi cửa sổ. Chỉ có Tiên vẫn vô tư cười đùa với bạn bè. Tôi có cảm giác Tiên cố tình cười to hơn, đùa với các “hot boy” trong lớp nhiều hơn để tôi thấy. Như có một vật gì chắn ngang nơi cuống phổi ứ lại, không phát thành tiếng được. Tôi khóc mà nước mắt nuốt vào trong.
Ra về, tôi vội vàng chạy băng xuống cổng trường, khi lục túi tôi mới phát hiện mình để quên chìa khóa trong hộc bàn. Vừa mới chạy lên, tôi sững sờ nhìn thấy bó hoa của mình bị vứt chỏng chơ trong sọt rác, chợt nghe tiếng mấy đứa con gái cười vang trong lớp học. Có giọng của Tiên.
- Thật, tao đùa tụi bây làm gì! Là hoa hồng Hà Nội chứ chả phải của Đà Lạt. Hoa Đà Lạt còn đỡ.
+Thật á? Sao bần đến mức thế nhỉ?. Tiếng một đứa con gái lớp tôi chen vào.
- Ừ, ban đầu tao nghĩ hay vờn nó một thời gian xem thế nào, nhưng thấy điệu bộ nghèo kiết xác của nó lại thôi, phí mất thời gian, chẳng thà tao đi shopping mấy thằng đại gia còn hơn. - Tiên nói xong, cười lớn. Bọn con gái hùa theo đầy vẻ giễu cợt.
Tôi cúi xuống cầm bó hoa đã nhàu nhĩ trong thùng rác, nhấc từng bước chân nặng nề trở xuống.
5. Chiều hôm đấy, tôi trở về nhà mà tâm trạng như bị tảng đá nặng đè ngang. Tôi ngồi trước sân nhà chung, nhìn những tàn cây bảng lảng rơi không một chút dao động. Trúc đi học về, ngồi xuống cạnh tôi, đặt tay lên vai hỏi:
- Vụ hôm nay thành công chứ?
Tôi cười gượng, lắc đầu. Nhớ đến những câu chữ cứa vào ruột gan của Tiên mà tôi quặn thắt đau. Trúc nhìn bó hồng nhàu nát tôi cầm trong tay hiểu chuyện. Cô bạn ngồi bên cạnh tôi như san sẻ nỗi buồn, một lúc sau, Trúc đứng dậy đi vào nhà, và trở ra với một chiếc bình thủy tinh.
+ Làm gì đấy? - Tôi hỏi, nhưng cũng không cần câu trả lời vì ngay lúc ấy Trúc đã nhẹ nhàng gỡ tấm giấy kiếng ra, ngắt từng cánh hồng bỏ vào hũ.
- Trúc…
Tôi khẽ khàng nhìn cô bạn tỉ mẫn nhặt từng cánh hoa mà chỉ mới đây, Tiên chẳng thèm đoái hoài tới. “Xong rồi!” Trúc cầm bình thủy tinh đựng đầy những cánh hoa. Trúc là vậy, bao giờ cũng là một người nghe tốt, và có những cách động viên riêng của mình. Trúc đặt bình thủy tinh vào tay tôi, dặn:
+ Không buồn nữa nhé, ai trong đời cũng phải có một hai nỗi đau để trưởng thành lên mà, đúng không?
Tôi nhìn bình hoa mà bật cười, lòng bỗng thấy vui lên một chút. Điện thoại trong túi tôi báo có tin nhắn, nhạc chuông là bài: “I’m Yours” của Jason Mraz quen thuộc mà hai đứa cùng thích. Rất hợp thời điểm. Cả hai chúng tôi tủm tỉm cười rồi hát vang theo bài hát.

... cuối cùng, tôi nhận ra rằng chính Trúc mới là người mình cần thật sự.
Bất chợt, tôi phát hiện ra giữa lúc cơn gió mơn man thổi từng lọn tóc, trông Trúc thực sự rất đẹp. Tôi nắm chặt lòng bàn tay mình, rồi nói.
- Trúc này!
+ Gì hả?
- Xòe tay ra đi.
Tôi thả vào bàn tay của Trúc sợi dây bạc lấp lánh.
- Người lẽ ra được tặng có lẽ đã chẳng cần thiết nữa rồi. Trúc giữ đi.
Rồi tôi đứng thẳng dậy, hít một hơi căng đầy khảng khái: “Hôm nay sẽ là một ngày đáng nhớ. Ngày đám tang của hoa hồng”
Trúc bật cười khúc khích. “Cái tên ngộ quá, nhưng cũng là một kỉ niệm đáng nhớ.”
Hai chúng tôi cùng cười vang, âm vang của bài "I’m Yours" như cùng lan theo làn gió, bay đi rất xa, rất xa…
6. Sau này, khi đã lớn lên và trưởng thành hơn một chút, tôi nhận ra thêm rằng cuộc sống luôn có những giá trị lợi tức thì và giá trị bền lâu song hành bên nhau. Thường thì bạn sẽ bị cuốn hút vào những cái lợi tức thì, nhưng những giá trị tồn tại bên bạn sau cùng mới thực sự đáng trân trọng.
Nhiều nhiều năm sau, tôi lại nhân ra rằng Trúc chính là “giá trị bền lâu” mà tôi tìm kiếm. Khi đã có một người yêu khác, tôi vẫn rất thân với Trúc, chúng tôi vẫn là những người bạn tốt, cùng san sẻ những niềm vui nỗi buồn, và lâu lâu hai đứa vẫn nhắc về “ngày đám tang hoa hồng” và cười khúc khích. Nếu không có một “đám tang” bông hồng, tôi đã không biết được rằng vẫn còn những điều tốt đẹp hơn nữa luôn luôn ở quanh bạn. Bạn có đang nhận ra chưa?Hix

**************** Hãy cùng chia sẻ với bạn bè bằng cách ****************

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Bài Viết Ngẫu Nhiên:
  • SMS Cute 3.2 - Quản lý tin nhắn trên mobile
  • [X.sở TT] Cách lấy Vũ khí và đồ hoàng kim 1x 2x 3x
  • Biết Ứng Xử
  • Bộ sưu tập 7 trang web hàng đầu cung cấp các ứng dụng dành cho Iphone
  • Reshade Image Enlarger 1.51 - Phóng to ảnh mà không làm giảm chất lượng
  • Đọc sách như một nghệ thuật(Mortimer J.Adler)
  • [Mediafire] Làm Bạn Với Máy Vi Tính Số 300 ra ngày 21/04/2009
  • Kinh doanh ngòi bút
  • Image Tool AIO
  • Tình sinh viên

  • Hiện chưa có lời bình nào cho bài viết này.

    Gởi Ý Kiến
    Hình vui
    [smile] [confused] [cool] [cry]
    [eek] [angry] [wink] [sweat]
    [lol] [stun] [razz] [redface]
    [rolleyes] [sad] [yes] [no]
    [heart] [star] [music] [idea]
    Có thể dùng BBCode
    Tự nhận Link
    Hiển thị Smilies
    Ẩn comment
    Tài khoản:   Mật khẩu:   Đăng Ký?