Đóng lại!  Bạn chưa là thành viên của Blog 12B TVT. Hãy click vào đây để đăng ký làm thành viên và tham gia viết bài nhé!

Hối tiếc

[ 2009-07-11 03:23:46 | Tác giả: bvl91 ]
Cỡ chữ: Lớn | Bình thường | Nhỏ

- Mẹ ơi, bây giờ con đến nhà bạn Luke chơi nha?

- Con cứ đi - tôi trả lời.

Arlyn rất hào hứng mỗi khi được đi chơi. Thế nhưng tôi luôn lo lắng cho đứa con gái bé nhỏ của mình sẽ bị hư hỏng bởi thế giới đầy cạm bẫy bên ngoài. Cuộc sống xô bồ ngoài kia không giống như tổ ấm yên bình của chúng tôi. Thấy tôi quá chăm sóc, bảo bọc, Arlyn cũng cảm thấy khó chịu. Nhưng với tôi, Arlyn mãi thơ dại và bé bỏng, dù không đầy hai tuần nữa nó sẽ vào đại học, bắt đầu cuộc sống xa nhà và tự lập.

Đang suy nghĩ miên man về tương lai của con, bỗng có tiếng chuông gọi cửa. Một người đàn ông hối hả bước vào. Ông ta đến ngay bên ảnh chân dung Arlyn treo trên tường và hỏi:

- Đây có phải là con gái bà không?

- Vâng, nó là Arlyn - tôi tự hào trả lời - nhưng ngay lập tức linh cảm có điều gì đó chẳng lành.

Chăm chú nhìn bức ảnh một lần nữa, ông nghẹn giọng gần như thì thầm:

- Có một tai nạn xe hơi và con gái bà đã chết.

Chỉ một câu ngắn gọn như thế, tôi như bị sét đánh ngang tai.

Suốt cả tuần đó, tôi hành động như một con rối, không thể kiểm soát được những hành động, cảm xúc của mình. Từng giây từng phút tôi đấu tranh trong vô vọng để cố chấp nhận sự thật rằng Arlyn đã mãi mãi đi xa.

Sau đám tang, họ hàng, bạn bè cũng lần lượt ra về. Lúc ấy tôi mới thật sự đối diện với cảm giác trống trải, bầu không khí lạnh lẽo, rồi bật khóc khi không nghe thấy tiếng trả lời. Mỗi khi điện thoại reo, tôi đều hy vọng và chờ đợi giọng nói thân thương ấy nữa. Tôi lục lọi phòng ngủ con gái hàng ngàn lần, hy vọng được nhìn thấy con. Tôi ngồi trong xe của con hít thật sâu mùi nước hoa thường ngày con vẫn dùng còn phảng phất đâu đây.

Nếu biết rằng đó là ngày cuối cùng của Arlyn, tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn để được ở bên con gái. Tôi sẽ rút dây điện thoại, sẽ không xem truyền hình để được nghe tiếng con rõ hơn, tôi sẽ không rời mắt con gái dù chỉ một giây.

Nếu biết rằng đó là ngày cuối cùng của Arlyn, tôi sẽ lắng nghe tâm sự của con, hiểu được ước mơ và mong muốn của con. Tôi sẽ ôm con vào lòng và nói rằng "Mẹ yêu con" để Arlyn có thể hiểu được tình cảm của tôi. Tôi sẽ ...

Tôi chợt nhận ra cuộc sống vô cùng quý giá. Chúng ta hãy hết mực quan tâm đến những người mà chúng ta hằng yêu mến và nâng niu từng giây phút bên cạnhh họ vì đó có thể là những giây phút cuối cùng bên những người thân yêu. Đừng bao giờ nói: "Nếu như ..." vì thời gian không bao giờ quay trở lại.

Như một lời tâm sự, tôi muốn gửi đến các bạn câu nói của Harriet Beecher Stowe "Những giọt nước mắt cay đắng đều xuất phát từ sự hối tiếc. Hãy nói những lời yêu thương, biểu lộ cử chỉ cao đẹp, ân cần khi chưa quá muộn"

Theo Warmhearts

**************** Hãy cùng chia sẻ với bạn bè bằng cách ****************

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Bài Viết Ngẫu Nhiên:
  • Sony Sound Forge Pro 10
  • Khó Hơn Đẻ
  • Windows VISTA SP2 x86 Windows 7 Style USB Lite
  • Rau củ quả làm Wallpaper nè
  • ECALENDAR 2009 V5.0- Lịch Việt Vạn Niên
  • Tuyển tập 1001 câu chuyện cảm động
  • Vity's FreeRapid Downloader 0.82 Build #421 UPDATED
  • chuyện cười thư giãn đê
  • Cánh hoa rơi
  • You want to enjoy

  • Hiện chưa có lời bình nào cho bài viết này.

    Gởi Ý Kiến
    Hình vui
    [smile] [confused] [cool] [cry]
    [eek] [angry] [wink] [sweat]
    [lol] [stun] [razz] [redface]
    [rolleyes] [sad] [yes] [no]
    [heart] [star] [music] [idea]
    Có thể dùng BBCode
    Tự nhận Link
    Hiển thị Smilies
    Ẩn comment
    Tài khoản:   Mật khẩu:   Đăng Ký?