Đóng lại!  Bạn chưa là thành viên của Blog 12B TVT. Hãy click vào đây để đăng ký làm thành viên và tham gia viết bài nhé!

Chuyện Những Ngày Đã Qua

[ 2008-10-07 01:45:14 | Tác giả: bvl91 ]
Cỡ chữ: Lớn | Bình thường | Nhỏ

Chuyện Những Ngày Đã Qua
Huệ lên trên khoa lĩnh giấy và nộp hồ sơ thi. Cô gặp Luận đang đứng đọc tờ thông báo dán sau cánh cửa phòng giáo vụ. Anh cười cười, khều Huệ lại:

- Sao vội thế?

- Anh nộp giấy chưa?

- Chưa, chờ Huệ mà!

- Trời đất!

Huệ kêu lên rồi đỏ mặt quay đi, bước thẳng một mạch vào văn phòng, vẫn còn nghe sau lưng tiếng cười của Luận. Sao mà đáng ghét!

Huệ dò sổ tên, thấy mình là người cuối cùng nộp hồ sơ. Thế là xong, bốn năm đại học, những buổi vui tiếp với những ngày buồn, như đi hết một con đường thì đến ngả rẽ. Những ngày tháng ấy sẽ chẳng bao giờ trở lại. Cái nơ Kiều tết cho Huệ ngày nào, giờ đây sắp thành kỷ niệm. Ngày bão, nước mưa hắt qua cửa sổ đọng lênh láng trong lớp, một mình Luận đánh vật với cái xô nhựa, tát nước giữa hai hàng ghế còn Huệ và bạn bè ngồi co chân trên bàn vừa cười đùa vừa trêu chọc. Bây giờ, sao thấy buồn vào nhớ quá... Khỏi phòng giáo vụ, nhìn quanh, Luận không còn ở đấy với tiếng cười trêu chọc nữa, Huệ thơ thẩn đi dọc theo dãi hành lang dài.

Kiều gửi xe ở cổng đi bộ vào trường. Nhìn thấy Kiều, Huệ cười hỏi:

- Ơ, Kiều ! Sao mọi hôm thì phóng xe vào tận đây cơ mà?

- Ờ, bây giờ thì khác. Sắp đi rồi mới biết mình yêu cái trường này!

- Thì ra bốn năm qua vì bà phóng xe nhanh quá nên "yêu" không kịp, hả?

Kiều nghịch ngợm giữ lấy cái đuôi tóc của Huệ, bảo:

- Búp bê không tình yêu ! Không có "Quelque chose dans mon coeur" (*) nào hết !

Huệ ngạc nhiên, thấy Kiều nói một câu vui mà mặt thật buồn.

Kiều xưa nay bạt mạng, nhưng kín đáo. Cư xử như kẻ đã trải đời. Nếu nó vui buồn chỉ có Huệ biết. Có buổi học trên giảng đường nó dẹp một tay hết bàn ghế lấy chỗ dạy Rap cho bọn con trai, cassette vặn hết cỡ volume, nhảy cho đến lúc mái tóc ngắn lởm chởm xù lên. Buổi tối mò lên ký túc xá ngủ cùng Huệ, Kiều lại ôm lấy bạn khóc, kể rằng sáng nay anh nó về nhà đòi tiền, ăn nói với cha không ra gì. Kiều đau lòng! Một lúc, Kiều quay mặt vào tường ngủ rồi, Huệ vẫn còn trằn trọc...

o0o

Luận xách xô nước đá vào lớp, đi dọc theo dãy bàn dài trong tiếng nói cười ồn ào. Không có vẻ gì của một ngày chia tay. Huệ va vào anh ở góc lớp. Luận định đùa. Nhưng nhìn vào đôi mắt Huệ, anh lại quay đi.

Kiều ngồi tỉa hoa phía bên kia bàn, cô gái này luôn làm bạn bè bất ngờ. Vây quanh cô là một nửa con gái của lớp.

- Rồi sao hả Kiều?

- Chẳng sao cả, tớ bỏ về nhà! Ấy kìa, lượn mềm con dao đi! Hoa gì mà cứng thế này! Tớ nói thật đấy, anh ta còn đón ở cổng trường mấy lần, như một thằng hề!

Kiều chợt nhìn lên Luận, cái nhìn của cô xốn xang. Câu chuyện im bặt làm bọn con gái nhìn hai người nghi ngờ. Có đứa bỏ đi và hét lên tinh quái:

- Vì mày lại muốn một người khác đón ở cổng trường chứ gì!

Chỉ có Huệ im lặng.

Huệ đi sang lớp bên cạnh, cố nghĩ đến cái gì đó để khỏi rơi nước mắt. Lớp bên này trống không, bàn ghế xếp ngay ngắn như thể mọi người mới chỉ vừa rời khỏi đây trong chốc lát, sẽ quay lại ngay và hỏi Huệ một câu thực lòng.

Giá như Huệ có thể trả lời tất cả những cảm xúc xôn xao. Huệ nghĩ đến hai người bạn, thấy mình lại khó hiểu như nhiều năm về trước. Cái ngày mùa hè cô bé Huệ trốn xuống cái hầm trong Bách Thảo để khóc một mình. Bữa đó bố chặt cây hoàng lan trước sân nhà. Khoảng trời xanh chống chếnh. Bà đang ốm, bố bảo chặt cây lan đi, đằng nào cũng phải chặt, rộng chỗ cho xe tang quay đầu ra phố. Sau này sẽ cất lên một ngôi nhà mới, kiên cố hơn, vững chắc hơn. Nói xong bố xoa tay nhìn mẹ hể hả, còn Huệ thì chảy nước mắt: "Bố ơi, con yêu cây hoa!". Mẹ nhíu đôi mày đẹp, than Huệ đa mang và lẩn thẩn như bà ngoại.

...Ngày xưa bà ngoại ngồi trong căn gác với cánh cửa mở ra cầu thang cọt kẹt, có chiếc tay nắm được gọt đẽo vụng về. Nhà cũ và luôn phảng phất một mùi thơm cũ kỹ, như mùi lá cây hay cỏ khô ủ trong chiếc gối của bà. Bà ngoại hay kêu mỏi lưng mỗi lúc có gió mùa. Những buổi sáng thời ấy Huệ hay tha thẩn dưới sân nhặt hoa, ngước nhìn lên vòm cây lá xanh lấp lánh ánh nắng. Lưng bà hơi còng, tóc bạc trắng, bà nhỏ nhắn và ưa sạch sẽ như những bà cụ khác trong phố ven công viên. Huệ hay đem lời bà kể nhắc lại với cây lan mỗi lúc gió sang mùa. Khi bà ngoại có khách, thường là một ông cụ đội cái mũ xam xám rất buồn cười, thì Huệ đi chơi, dắt theo con Gấu sang nhà hàng xóm. Em vỗ vỗ lên đầu con Gấu rồi quay về, Huệ lẩn ra sau lưng bộ ghế ngựa ngồi nghe bà nói chuyện.

Bà ngoại mất sau đó vài năm. Trong đám tang, ông cụ có cái mũ xám trông buồn cười ấy run rẩy chống gậy đi sau cùng. Ông ấy đã từng là một người yêu, rồi người bạn thân thiết suốt đời bà. Ông đã trồng cây lan trước sân nhà bà, vào ngày bà mãn tang ông ngoại. Chỉ thế thôi, sau đó không còn gì hơn. Nhưng thế thôi là đủ ấm lòng những người đã đi gần hết đường đời với bao khắc khoải, ngóng vọng bên đời nhau. Huệ không chịu nổi khi nhìn thấy nước mắt của ông cụ, cứ rưng rưng mà không trào ra được. Hóa ra không phải bằng những tính toán vun vén như của bố, hay là thứ tình yêu tỉnh táo như mẹ, mà người ta sống với nhau lại bằng cái tình âm thầm mà bền chặt. Dù có khi cái tình ấy chỉ làm người ta nuối tiếc cả đời, mà chẳng bao giờ dám nói. Chỉ có thể rủ rỉ như bà kể cho Huệ nghe, tựa như kể chuyện của ai đó chứ không phải chuyện buồn cả đời mình. Những điều ấy mãi về sau này Huệ mới lờ mờ hiểu ra. Em có ý chờ, nhưng sau này không còn thấy ông cụ ấy quay lại lần nào nữa.

Huệ nhớ cái cười của Kiều khi dò sổ điểm, nhớ những buổi tốc học trên thư viện, nửa chừng trốn ra ngoài, để lại chui vào một quán cà phê nào đó ngồi nhìn ánh đèn mơ màng, nghe mỗi một lời của người bạn thân thiết như cái gì đó thật cảm động. Rồi buổi học nào vắng Luận, hai cô bạn gái ngồi xịu mặt ra trách móc cái anh chàng hay cười ấy... Luận vẫn rất tốt với cả hai cô gái, nhưng Huệ linh cảm và thấu hiểu cả những điều bạn bè không thể nói, giấu sau những bất cần và ngỗ ngược. Nên chi có những giây phút ngồi giữa sách vở ngổn ngang, Huệ chẳng mong ước gì và cầu xin gì.Tưởng tượng khi mình già, lẽ nào sẽ lại có người bạn cũ tới trồng tặng một cây lan, cây bưởi cây bòng gì đó... Luận lo Huệ lơ đãng, bàn: "Hay là từ tuần sau mình ôn thi chung!" Luận hiền lành, tính tự tin và mạnh mẽ. Nhưng liệu có đi đến đâu không cái cảm tình dịu dàng và ngọt ngào ấy?

...Kỷ vật của bà ngoại để lại là mấy thứ đồ lặt vặt cùng vài lá thư mực nhoè nhoẹt, giấy đã sờn và mục ra vì thời gian, không ai đọc được. Theo thời gian mọi thứ đều thế, cũ kỹ đi và không thể nào được như xưa. Chính vì lẽ đó tự nhiên Huệ muốn nói cùng Luận. Cô chợt muốn nói với anh một câu, chỉ cần một câu thôi cũng được, trước lúc chia tay...

o0o

Từ Sài Gòn Luận viết thư ra cho Huệ, kể về chỗ làm việc mới, kể là công việc bận rộn và trời nóng kinh khủng. Huệ biết không ở đây trái cây nhiều ơi là nhiều!. Và hỏi thăm về Kiều, về Lanh, về lớp cũ. Chẳng có dòng nào nhắc về buổi liên hoan chia tay. Hôm ấy con trai cả lớp đều hát, rồi mới con gái ra nhảy, từng đôi va vào nhau trong cái hành lang lớp dài và đầy nắng. Nhưng hôm ấy Huệ đã không nói gì với Luận, không nói gì cả. Cô đã bắt gặp cái nhìn khắc khoải buồn bã của Kiều khi những bước nhảy đưa cô và Luận lướt qua cái bàn Kiều ngồi một mình, hôm đó, tóc nó vẫn xù lên như chim sẻ. Nó là cô gái có bản lĩnh, nhưng khi chia tay thì chắc không ai giấu được nữa. Mà cũng có thể là Huệ đã nhầm.

Huệ đang làm cho một công ty trong thành phố. Công viếc hầu như chẳng có gì, quanh quẩn với căn phòng lắp toàn cửa kính, càng ngày càng thấy ngại phải bon chen. Có lúc nhận ra mình già nua, việc phải làm thì không làm được. Giá mình vô tư hay cứng cỏi hơn. Kiều đang ở một tỉnh xa, hôm đi Huệ ngăn thế nào cũng không được. Kiều đã dứt khoát, như thể nó đang tìm kiếm điều gì đó như ý nghĩa cuộc sống ở cái thị xã xa xôi đầy bụi và nắng kia.

Bây giờ là tháng chín, hoa phượng đã tàn hết. Huệ vẫn ngày ngày đến chỗ làm việc, ngồi vào bàn, nhìn qua cửa kính thấy mấy cành phượng xanh um lá mà nhớ một ngày vui đã qua, nhớ những bạn bè đã lâu không còn gặp. Mà cũng chẳng biết đến bao giờ mới gặp lại.

Đến ngày đó, biết đâu cả Huệ và Kiều và Luận với bạn bè vẫn không đủ can đảm để nói rằng...

6/1996
Trang Hạ

**************** Hãy cùng chia sẻ với bạn bè bằng cách ****************

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Bài Viết Ngẫu Nhiên:
  • AIO SWF Flash Tools
  • Toán rời rạc
  • Mặt trong của tấm thiệp
  • DVDPean Pro v5.8.5 Build: 20090224
  • [English Study] - Tell me more...
  • Cùng mù chữ cả
  • [English Study] - The International Student's Guide: Studying in English at University
  • [English Study] - Cụm động từ và thành ngữ tiếng Anh
  • Phân tích tâm trạng và hành động của nhân vật Mị trong đêm cứu A Phủ
  • [Icon-Img] - Black Beauty Icons Pack

  • Hiện chưa có lời bình nào cho bài viết này.

    Gởi Ý Kiến
    Hình vui
    [smile] [confused] [cool] [cry]
    [eek] [angry] [wink] [sweat]
    [lol] [stun] [razz] [redface]
    [rolleyes] [sad] [yes] [no]
    [heart] [star] [music] [idea]
    Có thể dùng BBCode
    Tự nhận Link
    Hiển thị Smilies
    Ẩn comment
    Tài khoản:   Mật khẩu:   Đăng Ký?