Đóng lại!  Bạn chưa là thành viên của Blog 12B TVT. Hãy click vào đây để đăng ký làm thành viên và tham gia viết bài nhé!

[T.Ngắn] - Giọng nói cô ấy

[ 2009-08-09 08:43:23 | Tác giả: bvl91 ]
Cỡ chữ: Lớn | Bình thường | Nhỏ

1. Ở vòng xoay thứ hai, một vướng mắc nào đó khiến chìa khóa khựng lại. Dừng vài giây, chậm rãi lựa chọn, dùng lực bàn tay đẩy nhẹ. Cuối cùng thì cánh cửa xe bật mở. Người trung niên ngồi vào sau tay lái, khởi động máy, nhấn nút hạ thấp cửa kính. Ghế bên cạnh, chiếc áo khoác len đỏ vắt lưng chừng, hai tay dang rộng, sắp tuột hẳn xuống sàn. Trong bóng tối mờ xám rầm rì, chiếc áo cũ giống hệt lớp vỏ rỗng của một cơ thể bị đánh cắp, nhưng còn lưu lại hình dáng và chút mùi hương yếu ớt.

Người đàn ông vươn tay, đặt lại chiếc áo nằm gọn trên mặt ghế, vuốt phẳng các vết nhàu. Ban nãy, cách đây mươi phút, trong quán, ông đã không sao rời mắt khỏi nếp nhăn tình cờ hiện ra trên ngực áo San, cô gái nhỏ đang sống cùng ông. Ngay cả khi San ngả người liên tục sang phía ông hay vươn cổ nhìn Vĩnh ngồi đối diện, háo hức nghe anh ta nói về công năng của cột nhà gỗ thông và các bức vách di động vùng Bắc Âu, thì nó vẫn ở nguyên đấy, tựa loài bò sát ma quái.

Trong một chuyển động ngẫu nhiên, khuy nút trên ngực áo San buột ra. Nếp nhăn đột ngột biến mất. Bên dưới lần vải mềm và trong, làn da trơn nhẵn đang thở phập phồng. Chỉ cần chạm nhẹ, lớp biểu bì căng mọng ngả sắc vàng ngà ấy hẳn sẽ truyền sang tay ông hơi ấm dịu ngọt. Ý nghĩ khiến ông chóng mặt đến nỗi phải hít vào phổi một hơi thở sâu. Bên kia bàn, gã kiến trúc sư trẻ trước kia từng là học trò và cộng sự của ông thoáng nheo mắt. Khoảnh khắc lướt qua cực nhanh. Rồi anh ta thản nhiên nối tiếp câu chuyện với San, âm sắc giọng nói không suy suyển. Bất chợt, ông xen vào đối thoại bất tận giữa họ:

- Đợt này cậu về nước nghỉ đông hay còn theo dự án nào khác?

- Em chưa có kế hoạch! - Vĩnh hơi nhướn mày, thả về ông cái nhìn thăm dò - Thầy nghĩ, em nên làm gì?

- Tôi đang có dự án thiết kế nội ngoại thất một khu biệt thự sinh thái. Cậu có thể tham gia, nếu muốn!

- Chắc là muốn! - Vĩnh điềm đạm - Thầy biết đấy, em luôn luôn cần tiền!

- Anh mà cũng làm việc cực khổ? - San kêu lên - Em nghĩ anh giàu lắm kia!

- Ngược lại, tôi rất nghèo - Anh ta bật cười, nhạo báng sự thành thật của chính mình - Tôi phải để dành nửa năm để mua vé máy bay về nước.

Ngờ vực khiến đôi mắt to của San ngả sang màu xám tro. Nữ nhân viên phục vụ bước đến, đề nghị lấy thêm chút rượu vừa hâm nóng. Ông lắc đầu, nhưng nhắc cô ta rót cho Vĩnh. Uống hai cốc nước lạnh, ông vẫn bức bối kỳ quặc. Mồ hôi dấp dính ở cổ và cánh tay. Sau khi thanh toán hóa đơn, ông phủ bàn tay lên đầu gối San mát dịu dưới gầm bàn, đề nghị ra về. Hơi vùng vằng, cô bảo ông ra bãi lấy xe trước. Cô cần vào WC, vẽ lại đường viền quanh mắt. Vẫn ngồi im bên bàn, Vĩnh thờ ơ vươn tay nhặt cốc nước của ông, ngửa cổ uống cạn. Qua đáy thủy tinh, đôi mắt đen thẫm của anh ta được phóng to, chăm chú nhìn ông, ranh mãnh nhưng lạnh lẽo.

2. Ngoài xe, bóng tối căng phồng khiến đêm khuya lạnh hơn chính nó. Chênh lệch độ ẩm làm mắt kính của người trung niên hoen mờ. Ông tháo nó, chùi kỹ bằng mảnh bọt xốp, lơ đãng nhìn những khối xe lao đi vùn vụt. San vẫn chưa rời quán. Sự bồn chồn trồi lên từ đáy ký ức xa xăm. Ông chợt nhận ra, đã rất lâu, không ai, không điều gì buộc ông chờ đợi. Mọi thứ tuân theo một lộ trình hoàn hảo. Ngay cả khi trong ông thấp thoáng nỗi mệt mỏi và cảm giác cô độc của tuổi tác, San xuất hiện. Cô là phiên dịch tại cuộc hội thảo quốc tế ông tham dự cách đây nửa năm. Hơn bất kỳ ai ông từng biết, cô tươi trẻ, thiếu kinh nghiệm, không mấy thông minh, nhưng nồng nhiệt. Dần dần, ông phát hiện sự lôi cuốn đặc biệt cô ta tỏa ra chính là nỗi lo sợ dai dẳng cái viễn cảnh thiếu thốn, bị bỏ mặc. Nhiều đêm, San chồm dậy, ngồi im trên giường, mắt trợn trừng. Tim cô ta đập mạnh đến nỗi ông thức giấc. Hồi lâu, San bỗng thì thào: "Anh sắp đi đâu phải không?". Ông tỉnh táo: "Không. Đừng sợ!". "Anh giữ em hoài chứ?". "Ừ!". Cô ta nằm xuống, nức nở thêm một lúc rồi ngủ thiếp, cái đầu đẫm mồ hôi vùi trong tay ông. Ở một lẽ nào đó, lòng tin cậy vô điều kiện của San khiến ông vững tin vào chính mình. Chỉ có tối nay, ông lờ mờ nhận ra vài điều bất an.

Sửa lại cổ áo jacket bằng len lạc đà mềm mại, người trung niên đưa mắt nhìn đồng hồ. Tối nay ông cần xem lại hồ sơ dự án thiết kế chuẩn bị cuộc họp đầu tuần. Mười tám phút đã trôi qua. Ngay khi ông rút điện thoại gọi cho San, từ ngách tối của quán ăn, cô và Vĩnh bước vào vùng sáng ngọn đèn cao áp. Hai cái bóng mảnh khảnh bước chậm, không ngừng câu chuyện. Tiếng nói líu nhíu hay giọng cười phấn khích của San vọng đến đôi khi. Gió mạnh. Cô gái bước loạng choạng, như sắp ngả hẳn vào người bên cạnh. Vĩnh đưa tay đỡ nhẹ lưng, giúp cô ta ngồi vào trong xe.

Khoác thêm chiếc áo len đỏ, San vẫn bị lạnh. Cô im lìm bên cạnh ông, chóp mũi tái nhợt. Từ khu trung tâm về nhà họ mất ba mươi phút. Ông cho xe chạy nhanh hơn. Trên con đường dọc theo bờ sông, xe tải như bầy thú hoang rùng rùng kéo vào thành phố. Một hồi kèn chói tai rúc lên, luồn thẳng vào trong xe. Người trung niên rùng mình. San đột nhiên quay sang ông:

- Anh không hỏi xem Vĩnh nói gì với em sao?

- Không! - Ông chăm chú nhìn con đường sâu thẳm phía trước.

- Cũng chẳng có gì đâu! - Cô gái bắt đầu gặm móng tay - Dù sao, anh ta đã làm em thấy buồn cười vì đủ thứ chuyện vớ vẩn.

- Vậy cũng được!

Cô gái ngọ ngoạy liên tục. Cái áo khoác căng phồng, không một nếp nhăn. Bất giác, ông nghĩ đó là do bàn tay trắng xanh vẫn còn nguyên trên lưng San.

3. Dù được vẽ thủ công theo kiểu xưa hay thực hiện trên loại máy Mac hiện đại nhất, thì các bản đồ án thiết kế luôn tạo cơ hội nhìn vào một tương lai mà ông biết rõ sẽ thành sự thật, nhưng không thể tin sẽ hiểu biết về nó hoàn toàn chính xác hay chắc chắn. Gần cuối năm, nhân viên của ông không mấy tập trung. Họ liên tục nói về cổ phiếu, nhãn hiệu xe hơi, hay lựa chọn thời cơ tìm một ngôi nhà ở các khu dân cư cao cấp. Tất cả những giấc mơ ấy ghép nên một trạng thái chung, mơ mộng và mệt mỏi. Vĩnh xuất hiện, đột ngột tạo nên bầu không khí đượm mùi thù địch, nhưng phấn khích. Đôi mắt dịu dàng mà xấc xược của anh ta, thói quen chùi kỹ những ngón tay trắng xanh bằng chiếc khăn ca-rô khiến xung quanh lo sợ. Các buổi brainstorm, bằng sự thờ ơ hay châm biếm cay độc, anh ta hạ giá mọi phát biểu của nhóm kiến trúc sư. Đồng thời, ý tưởng anh ta đưa ra gây nên tranh cãi dữ dội. Nhưng, người trung niên vẫn thừa nhận, cộng sự cũ của ông có khả năng đặc biệt. Đặc biệt đến mức anh ta khó lòng được chấp nhận, ở bất kỳ ngóc ngách nào trên thế giới này.

Sau ngày làm việc căng thẳng, Vĩnh bước vào phòng người trung niên, chuyển bản vẽ vừa hoàn tất. Đưa mắt lướt nhìn sơ đồ và hình ảnh các công trình nổi bật mà công ty từng thực hiện được đóng khung treo dọc bức tường, anh ta chợt hỏi:

- Thầy chịu được tất cả mấy thứ này ư?

- Có lựa chọn khác sao?

- Những gì đã xong luôn khiến em chán ghét. Mọi phát kiến về thiết kế chỉ đáng say mê cho đến khi được thực hiện. Sau đó, em muốn bỏ rơi chúng ngay, chạy theo những ngọn cờ sặc sỡ mới. Thầy biết đấy, em đi lung tung khắp nơi, chẳng gắn bó với một chỗ nào lâu dài, đơn giản vì em sợ.

- Cậu sợ gì? - Ông bước đến máy pha cà phê, rót cho anh ta một cốc đầy.

- Hồi mới tốt nghiệp, em cũng lao đi làm, kiếm hàng đống tiền. Nhưng một đêm, em thức giấc, nhận ra có vài giấc mơ sẽ không bao giờ trở thành sự thực. Đột nhiên em thấy đang già đi! - Vĩnh uống cạn cốc cà phê nóng rãy, đôi mắt trống rỗng - Em muốn điên lên khi nghĩ thời gian còn lại chỉ dành để xem TV cho đến hết đời...

Vĩnh nhảy lên cái xe máy tồi tàn có tiếng nổ ầm ĩ, phóng vọt ra khỏi công ty, luồn vào dòng xe tấp nập. Ngồi im trước các màn hình sáng lóa, người trung niên xem bản vẽ Vĩnh mới đưa. Ông gọi điện cho San, báo sẽ ở lại văn phòng làm việc qua đêm. Nhưng ông không thể tập trung. Câu nói cuối cùng của Vĩnh mắc lại trong đầu, như một con cá hung hãn, vùng vẫy. Khoang bụng nhói đau khiến ông gập đôi người. Phải rất lâu, ông mới ngả người vào lòng ghế mềm, thở nhè nhẹ.

4. Một đợt kẹt xe khổng lồ giữa cây cầu nối ra khu ngoại vi. Xe máy dày đặc trước mũi xe ông, gần như không hề chuyển động. Một điều gì đó thôi thúc ông về nhà, càng nhanh càng tốt. Cảm giác giận dữ tràn đến, ngột ngạt. Bên kia bờ sông, mặt trăng to lớn lừ đừ di chuyển. Rừng mũ bảo hiểm phía trước lấp lánh ánh trăng trắng lạnh. Về đến nhà đã hơn mười giờ. Không cất xe vào bãi gửi bên tòa cao ốc, ông vội mở cổng, xuyên qua vườn. Qua cửa kính phòng khách, ông chợt nhận ra không chỉ có mình San trong nhà. Góc bàn salon, có chiếc khăn tay ca-rô quen thuộc. Từ bếp, tiếng vòi nước chảy dữ dội, nhạc của Maroon chát chúa phát ra từ giàn máy vốn chỉ dành cho nhạc hòa tấu, âm thanh bình luận một trận đấm bốc kênh ESPN vang oang oang. Nổi lên tất cả, giọng San đang thuyết phục Vĩnh điều gì đó. Cuối câu, cô hét to, nhưng không phải là sự giận dữ. Rồi họ cười mãi, như thể không cách nào ngưng lại...

5. Sáng thức giấc, ông đọc báo, uống cốc trà nóng San pha. Gió thổi ù ù trên mái nhà dốc. Tiếng cô gái nhỏ mở nước nóng đầy bồn, tắm bì bõm, hát, giọng nhỏ dần. Tiếng xe khởi động ngoài đường lớn. Thời gian đang mất đi, như giọng nói cô gái đang mờ đi, theo cách quái gở không sao hiểu được.

Ông gấp tờ báo, bước ra phòng khách. Mái tóc mới tắm còn đẫm nước, San hì hụi lèn quần áo vào một valise lớn. Nghe tiếng ông, cô ngước lên, nói nhanh:

- Em đi đây!

- Với Vĩnh?

- Vâng! - Mắt cô nhìn ông thoáng sợ hãi - Em bay với anh ấy, trước Tết. Visa đã có. Vé máy bay mua rồi.

- Em làm gì nơi cái xứ xa xôi ấy? - Dù biết trước lúc này, nhưng ông vẫn thấy khó thở ghê gớm.

- Chẳng sao. Em không dựa vào ai nữa đâu. Hơi khó khăn. Mà rồi sẽ ổn, phải không anh? - San nở nụ cười nhợt nhạt, nhưng thành thật.

° ° °

Sáng cuối năm yên tĩnh. Người giúp việc nhà chưa đến. Ông đi qua khoảng sân mát lạnh phảng phất mùi khói xăng, lấy những tờ báo mới đưa. Trong thùng thư, có một bưu thiếp. Ông thoáng run nhẹ khi cắt mí phong bì. Một vài thông tin ngắn ngủi từ Vĩnh. Họ vẫn ổn. San đã kiếm được một công việc ở thư viện. Cô sẽ đi học vào đầu mùa xuân. Dòng cuối cùng, anh ta viết: "Cuộc sống tốt lành!". Ông nhìn lâu dòng chữ ấy, cất tấm bưu thiếp vào ngăn bàn. Lúc lái xe trên cầu băng qua sông, ông thấy một cái bóng dài đổ trên mặt nước xanh thẳm. Đó là cây lim vươn cao. Từ phía sau, mặt trời chiếu thẳng vào thân cây đơn độc ấy.

**************** Hãy cùng chia sẻ với bạn bè bằng cách ****************

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Bài Viết Ngẫu Nhiên:
  • A-one Video Convertor v6.9.14
  • Tiểu Đầu Bếp Cung Đình tập 1-19
  • Buổi hoàng hôn của những thần tượng(Friedrich Nietzsche)
  • Kỉ Niệm Tuổi Thơ
  • Ảnh vui 5
  • Share FULL TakeOne.com.vn cực COOL
  • [English Study] - Oxford Business English Dictionary
  • WinMount 3.2.0804 Portable - Tạo ổ đĩa ảo nhanh gọn
  • YoutubeGet 5.0 Portable
  • Portable Folder Lock 5.8.0

  • Hiện chưa có lời bình nào cho bài viết này.

    Gởi Ý Kiến
    Hình vui
    [smile] [confused] [cool] [cry]
    [eek] [angry] [wink] [sweat]
    [lol] [stun] [razz] [redface]
    [rolleyes] [sad] [yes] [no]
    [heart] [star] [music] [idea]
    Có thể dùng BBCode
    Tự nhận Link
    Hiển thị Smilies
    Ẩn comment
    Tài khoản:   Mật khẩu:   Đăng Ký?